Có bao người đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

Vì giận dỗi người yêu, tôi đã tìm đến bữa "tiệc ngủ" với anh chàng Thụy Điển

Tôi đã có một tình yêu kéo dài 4 năm đẹp như cổ tích. Anh ấy là một người đàn ông quá tuyệt vời. Tôi không chỉ yêu mà còn ngưỡng mộ anh ấy. Biến cố xảy ra khi tôi được cơ quan cử đi học ở Thụy Điển một tháng. Chỉ một tháng thôi, rất nhanh. Chẳng ai ngờ trong một tháng đó, mọi thứ đã xảy ra khiến cuộc đời tôi đảo lộn hết.



Chuyến đi Thụy Điển đúng dịp lạnh nhất. Tôi là cô bé ít tuổi nhất trong đoàn nên được các anh chăm sóc khá nhiệt tình. Trong số đó có một anh rất là đẹp trai, người Thụy Điển gốc luôn đang làm ở chi nhánh Singapore cũng đi học khóa đào tạo này với chúng tôi. Vì đây chính là quê hương của anh nên đi đâu tôi cũng đòi bám càng anh để được anh giới thiệu về Thụy Điển. Anh cũng nhiệt tình và đưa tôi đi khắp nơi thậm chí là mời về nhà bố mẹ anh để dự tiệc Santa Lucia.

Và biến cố xảy đến đúng đêm Noel, tôi với bạn trai cãi nhau qua điện thoại. Tôi không nhớ rõ lý do vì sao nữa. Nhưng đêm đó tôi rất buồn. Anh chàng người Thụy Điển đã đến đón tôi. Hôm sau chúng tôi bắt tàu thủy đi sang Tilinn – Esstonia chơi. Đêm đó, tôi dốc ruột tâm sự với anh chàng Thụy Điển. Và rồi, tôi đã đi quá giới hạn. Bởi anh chàng quá thơm tho. Bởi rượu đã ngà ngà say. Bởi nỗi giận dỗi tủi thân trong tôi. Bởi dịp Noel mọi thứ đều lung linh huyền ảo. Bởi cả sự tò mò về một tiệc ngủ với anh chàng manly như vậy. Đó là một đêm đáng nhớ. Có lẽ tôi chưa bao giờ được hưởng thụ một tiệc ngủ tuyệt vời đến thế. Chúng tôi cuồng nhiệt quấn chặt nhau trên tầng 11 của con tàu năm sao, giữa biển mịt mùng, tuyết bay và cả gió lồng lộng thổi nữa. Rét run rẩy mà vẫn mướt mải mồ hôi. Anh chàng Thụy Điển cũng thừa nhận rằng đây là lần tuyệt nhất mà anh chàng được hưởng thụ. Chuyến đi Estonia trở thành chuyến đi của hai người yêu nhau.

Giận người yêu... trút hết cho người lạ

Có bao người đi qua thương nhớ mà quên được nhau? (Ảnh minh họa)

Rời Thụy Điển, về đến Việt Nam, tôi đã cố gắng xóa đi những ký ức đó để trở lại với mối tình của mình nhưng dường như không thể. Tôi đã không thể xóa trắng khoảng ký ức đó được. Và tôi đã buột miệng thú nhận với bạn trai của mình. Chúng tôi chia tay nhau. Tình yêu 4 năm đẹp như cổ tích đã sụp đổ và tan vỡ như vậy. Tôi tìm cách sang Singapore để gặp lại anh chàng người Thụy Điển nhưng rồi đến khi gặp lại, tôi mới bàng hoàng nhận ra rằng tôi yêu bạn trai cũ của tôi nhiều hơn cả.

Đêm ở Singapore với anh chàng Thụy Điển, tôi trở nên lãnh cảm. Mặc cho anh dùng đủ mọi cách vuốt ve, mơn trớn và tận hiến cho tôi. Cuối cùng, tôi cũng mặc lại quần áo và rời khỏi Singapore trong nỗi buồn tan hoang nơi vòm ngực. Tôi muốn dược trở về với bạn trai cũ của mình. Nhưng bạn trai cũ của tôi đã kiên quyết dứt bỏ. Tôi như một con thú bị thương, lồng lộn đau đớn. Đêm nào cũng phải uống thuốc an thần để ngủ. Và tôi quyết định làm vợ một anh chàng khác. Để quên đi bạn trai cũ. Để bắt đầu cuộc đời mới. Anh chàng này biết rõ tình yêu 4 năm đẹp như cổ tích của tôi nhưng không biết vụ anh chàng Thụy Điển. Nhưng vì yêu tôi, anh chàng chấp thuận mọi điều. Sẵn sàng uống rượu với vợ đến sáng và nghe vợ khóc thương nhớ tình yêu cũ. Thậm chí anh chàng còn chấp nhận để tôi gọi anh ta bằng tên bạn trai cũ của tôi. Thậm chí khi hai đứa đang mê mải trên giường, tôi gọi tên bạn trai cũ của mình, anh vẫn chấp nhận. Bởi lẽ quá yêu tôi.

Vì lẽ đó, được chiều chuộng, thỏa hiệp như vậy nên tôi ngày càng trở nên đành hanh hơn. Tôi mua những bộ quần áo giống hệt quần áo bạn trai cũ và bắt chồng mình mặc. Tôi ngày ngày xem Facebook bạn trai cũ để bắt chồng mình phải làm theo.

Tôi không biết mọi thứ quái gở này sẽ kéo dài đến bao giờ nữa song thực sự tôi không làm sao quên đi được bạn trai cũ của mình. Phải chăng, như câu thơ của Nguyễn Phong Việt: Có bao người đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

Ý kiến bạn đọc

Trở lên đầu trang